Lặng ngắm hoa đào

Ảnh minh họa: LEN Studio

Ảnh minh họa: LEN Studio

Nhìn bông hoa đầu tiên bung cánh, ngắm những cánh hoa mỏng manh thẹn thùng trong gió, ngắm từng chiếc nhị đào còn ngậm những giọt sương xuân, hoa mới nở đấy mà tôi ngỡ như gặp người bạn cũ đã thân quen từ lâu lắm.

Những ngày cuối Đông, trừ lúc đi học, phần lớn thời gian trong ngày của tôi là ở khoảnh vườn nhỏ sát hàng rào hướng ra đường. Nơi ấy có một cây đào ta mẹ trồng được mấy năm. Ngày nào tôi cũng ngồi chăm chăm nhìn lên từng cành đào. Bố tôi bảo phải vặt lá đào đi thì nó mới nở đúng Tết. Nhưng chẳng cần vặt nhiều thì cây cũng tự rụng đến mức chỉ còn lác đác vài cái lá ở đầu cành.

Ngày nào tôi cũng ngóng từng chiếc nụ. Khi những người đi chợ bắt đầu mang lá dong từ trong núi ra bán, khi những quả gấc đầu tiên tênh tênh đỏ rực trên quang gánh hút mắt người đi đường, một sớm trở dậy, tôi dụi mắt rồi tỉnh hẳn. Nách lá xưa kia đã nhú lên những hạt như hạt gạo. "Hạt gạo" ấy to dần theo bước chân người bán chuối, bán bưởi, bán củi đun kìn kìn kéo qua đường. Tôi đếm từng chiếc nụ đã nhú lên cái màu xanh xanh non tơ. Hôm nay mới có ba nụ, ngày hôm sau đã thành năm nụ, bảy nụ, ngày hôm sau nữa chín, mười cành đều có nụ xanh nhú lên và nụ "hạt gạo" mới sinh ra. Những đàn gà kéo nhau ra chợ trên chiếc lồng buộc sau xe đạp phất phơ lông tía vì gió bấc, tôi không thể đếm được bao nhiêu cành có nụ xanh nữa.

Tối nào tôi cũng "chực" bên tivi sau chương trình thời sự lúc bảy giờ tối để xem ngày mai bao nhiêu độ. Trời ấm lên thì những bông hoa đào mới nở đúng Tết được. Chứ trời rét mãi, những nụ xanh cứ như "dậm chân tại chỗ", có khi còn kẹt lại, xám ngoét và rụng mất khiến tôi xót xa, não nề.

Có năm gần Tết trời còn đổ mưa phùn, trời giăng một màn xám bạc ảm đạm, tay chân mặt mũi chỗ nào hở ra mưa táp vào buốt như kim châm, người áo ấm vòng trong vòng ngoài còn ốm nữa là cây dầu dãi phong sương. Năm ấy cầm chắc đào mất mùa, ra giêng nắng ấm mới ùn ùn nở hoa.

Lặng ngắm hoa đào - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

May mắn hơn là những khi cô phát thanh viên báo nhiệt độ 13 rồi 15 độ, mỗi ngày tăng lên một tí, lòng tôi như mở cờ. Sáng nào tôi cũng nhìn lên bầu trời ngóng nắng. Rồi tôi bắt đầu đếm nụ hồng, là những chiếc nụ đã hé mở lộ ra màu cánh hoa như một chấm đỏ nhỏ xíu nơi đầu nụ. Những bông hoa ấy, ban đầu là nụ thì màu xanh non, khi nhú ra sắc hồng thì hơi đậm và khi cái màu hồng ấy càng nhạt đi thì là lúc nụ lớn lên để nở thành bông. Tôi đếm từng chiếc nụ hồng đậm, hồi hộp chờ từng chiếc nụ xinh xinh cứ nhạt dần cho đến sáng sớm hôm sau, biết chắc là hoa đã nở mà trong lòng tôi vẫn bồi hồi.

Nhìn bông hoa đầu tiên bung cánh, ngắm những cánh hoa mỏng manh thẹn thùng trong gió, ngắm từng chiếc nhị đào còn ngậm những giọt sương xuân, hoa mới nở đấy mà tôi ngỡ như gặp người bạn cũ đã thân quen từ lâu lắm. Suốt cả buổi tôi quanh quẩn bên gốc đào, đến tận khi đi học vẫn lưu luyến không muốn chia tay.

Có bông đầu tiên báo hiệu xuân về, như được đà, chỉ vài ngày sau, hoa đua nhau nở. Tôi không còn đếm được bao nhiêu hoa nữa. Trời đã ấm hơn, nắng tỏa vàng rực rỡ càng gọi những đốm hồng nối tiếp nhau điểm xuyết trên cành. Nụ con chi chít trên cành, lá non cũng một vài chiếc nhú lên càng làm cây đào trở nên quyến rũ trong cuộc phô diễn vũ điệu của mình. Cả góc vườn sáng bừng khi nắng gọi hoa về hồng rực khắp cành cây. Tết đã đến rồi.

Nhà tôi chỉ chặt một cành đào nhỏ đem vào cắm trong bình, còn lại vẫn để cây đào nở hoa chi chít như thế mà không mang bán, dù thiếu thốn đến đâu. Vì tôi thích hoa đào, vì cả nhà tôi ai cũng không muốn mang bán hay cho đi những bông hoa đẹp đến nhường ấy.

Tết những năm thơ bé, vào mồng Một hay có mưa xuân. Mưa mỏng nhẹ đến nỗi những cánh hoa như được mơn man, lại càng như tiếp thêm sức xuân mà nở rộ. Những cánh hoa không hề bị dập nát, cứ long lanh sương đọng. Cả không gian bàng bạc, xam xám, mờ mờ mà màu hồng của hàng ngàn cánh hoa vẫn như được điểm tô, như cùng nhau góp cái màu hồng phai nhưng không nhạt ấy để lòng tôi vui náo nức.

Tôi ước mình trở thành thiếu nữ, với bộ váy có hai cánh tay áo như cánh tiên mỏng, trong suốt như mưa. Tôi nhẹ nhàng ngồi trên cành hoa, dựa đầu vào những lùm hoa, hai tay khẽ ve vuốt từng cánh hoa mà cả cây không hề rung động. Tôi cứ chìm đắm vào giấc mơ hóa tiên trong cổ tích như vậy cho đến khi hết mưa xuân. Trời nắng trở lại, cái nắng tháng Giêng ngọt trong như mật. Lúc này hoa mãn khai. Cả cây đào chẳng biết lấy đâu sức mà từng đốt cành chi chít những hoa. Mỗi bông to nhỏ khác nhau, ngay cả những cánh hoa cũng cánh tròn cánh khuyết, cánh thẳng cánh khum, cánh lại khẽ quăn nơi rìa mép nhưng bông nào cũng đẹp, cũng khiến tôi ngắm say sưa, mê mải quên giờ quên giấc…

Một vài năm sau, cây đào có quá nhiều sâu bệnh tự lụi dần. Tôi chẳng còn được ngắm đợi hoa đào với những niềm vui nho nhỏ rất con trẻ ấy nữa. Việc học hành cuốn đi, những bận rộn của cuộc sống riêng tư cuốn đi. Năm nào may mắn có chút thời gian đi ngắm chợ hoa, lòng lại thổn thức ước ao được bé lại, trở về bên gốc đào năm xưa, xâu từng bông hoa chè xanh lên cành, đợi đào nở mà ngắm quên ngày quên tháng.

Những mùa đào thơ bé đã xa, đường về tuổi thơ còn xa xôi vạn dặm.

Ý kiến của bạn
(*) Nội dung bắt buộc cần có
bình luận
Xem thêm bình luận

Nhập thông tin của bạn

Phượng hồng rưng rưng

Phượng hồng rưng rưng

Không biết tự bao giờ, tạo hóa đã ưu ái dành riêng cho tuổi học trò một màu hoa thật đẹp. Màu hoa thắm đỏ hồn nhiên được gọi bằng cái tên giản dị, tri âm của tiếng lòng thổn thức, cưu mang bao vui buồn kỷ niệm, trở thành một biểu tượng của mối tình mười tám dại khờ…